Con biết, mẹ lo cho chúng con. Nhưng mà mẹ ơi….!

Gửi mẹ – người mẹ chồng đáng kính của con, 

Hồi chiều nay, trong thời gian rãnh con cũng lướt mạng để đọc vài bài báo cho khuây khỏa, bỗng nhiên con thấy bài viết ‘con ơi, mẹ chẳng phải là ô-sin đâu con’, tự nhiên nước mắt con rơi mẹ à. Không biết con đã làm điều gì không phải? Đã bao giờ mẹ nghĩ như con hay không, mẹ có bao giờ coi mình là người giúp việc trong gia đình này khi mẹ có các con sống bên cạnh hay không?

Phận làm dâu, khó khăn trăm bề cũng chẳng dám than. 

Ngày chồng con rước mẹ lên ở cùng, con đã lo lắng vô cùng nhiều. Không phải vì con không thích mẹ hay khó khăn để mẹ ở chung. Chỉ vì con sợ mẹ đã quen với cuộc sống ở quê, những việc trong bếp không biết mẹ có thích nghi được không?

Không biết đồ dùng trong nhà bố trí như vậy mẹ có vừa ý không, có tiền phụ giúp mẹ không và hơn nữa liệu với cách sống của bọn trẻ như tụi con, mẹ có chấp nhận được không?

Thường thì vào những ngày bận rộn, hai đứa con ít về nhà làm cơm mà rủ nhau thẳng ra ngoài tiệm ăn. Đôi khi cũng nhiều áp lực công việc đè nặng, muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, nhẹ nhàng, trút bỏ nỗi lo toan kể những buổi cà phê, đi ăn với đám bạn cũng có thể giúp chúng con thoải moái hơn.

Từ trước vẫn như vậy, nhưng khi có sự hiện diện của mẹ, mẹ lại cho việc ấy không đúng, cho rằng chúng con không thích sống cùng với mẹ, bỏ mẹ ăn cơm một mình và không ngó ngàng gì đến mẹ. Không phải đâu mẹ ơi!

Đôi lúc thời gian đâu cho phép chúng con luôn sạch sẽ ngăn nắp trong nhà, có những đồ đạc vứt tứ tung nhưng chúng con cũng đã quen rồi, chúng con còn trẻ mà mẹ, thoải mái được lúc nào hay lúc ấy, chừng nào rảnh thì tụi con dọn dẹp, có thể là cuối tuần chẳng hạn.

Mỗi ngày đi làm về đã muốn vứt tất cả mọi thứ, chỉ cần tắm rửa rồi ngủ một giấc cho đã. Mẹ không hề thích điềy ấy và mẹ dọn dẹp, nhặt từng món đồ rồi cho vào máy giặt liền thay cho những lúc chúng con chỉ giặt mỗi tuần một lần cho tiện. Mẹ khó chịu, nói con dâu không sạch sẽ, chỉ biết dựa vào mẹ.

Thật sự, con không phải là như vậy.

Việc ấy con không hề cố tình, con chỉ đơn giản là duy trì những lối sống quen thuộc của vợ chồng con từ hồi mới về ở với nhau đến giờ, điều ấy không có gì là khó khăn. Nó cũng tiết kiệm chút tiền điện nước, quần áo tụi con cả tủ không thiếu nên cũng đâu cần gấp. Bận lòng là, mẹ cứ cho rằng tụi con cố tình làm khổ mẹ.

Mẹ thường tự tay nấu ăn vì cho rằng đồ ăn ngoài tiệm không đảm bảo vệ sinh, bình thường chúng con thường mua đồ ăn ngoài cho tiện, để tiết kiệm chút thời gian và đỡ cực hay có đôi lúc con nấu vài món qua loa, ăn đủ no vì gia đình mình không đông người như bao nhà khác, việc ăn uống dư dả cũng không cần thiết. Thế mà mẹ bảo đến việc bếp núc cũng do tay mẹ, không ai ngó ngàng gì.

Con rất mừng vì trong giai đoạn con mang thai, mẹ thường ấu đồ ăn bồi bổ cho con. Con đâu dám nói gì nhưng việc ăn uống cho bà bầu nó bất thường lắm mẹ à, món được món không chứ không phải con chê đâu mẹ ạ. Thật tình chúng con không thích việc ăn đi ăn lại một món quá quen mà không thay đổi tí nào.

Đừng ép con ăn vì lý do bồi bổ cho cháu trong bụng, con sẽ biết tự quan tâm và chăm sóc cho con con lớn lên mà không thiếu chất dinh dưỡng dù không ăn nhiều. Chuyện mẹ luôn thúc con ăn uống nhiều chỉ là việc ngày xưa quan niệm như vậy. Con không dám lên tiếng chê trách nhưng đừng bảo con ăn hoài mỗi cháo, con ngán lắm mẹ ơi.

Mẹ chăm sóc con con, con đi làm từ tận sáng sớm đến khuya tối mới trở về, con cũng lo cho con con lắm chứ. Không biết mẹ ở nhà xoay sở ra sao, nếu mẹ không làm được vì già cả thì con có thể thuê người giúp việc, mẹ không cho và nhất quyết đòi chăm cháu một mình vì mẹ ở nhà chẳng có làm việc gì.

Vậy mà, khi chăm mẹ lại cằn nhằn chúng con không quan tâm mẹ, một mình mẹ lo đủ điều cho đứa nhỏ, thay tã và cho ăn. Ai chăm sóc em bé mà chả vậy hả mẹ, nếu không làm được con có thể kiếm người giúp việc để thuê mà mẹ.

Mẹ ở quê mà tụi con không đón lên đây thì mẹ bảo tụi con bỏ bê mẹ, sống chung thì mẹ bảo tụi con vô tâm với bà già này, coi như ô-sin trong nhà. Con bây giờ chỉ mong mẹ hiểu cho tụi con, tụi con không hề nói mẹ này nọ, cổ hủ hay lạc hậu, nhưng mong mẹ thấu hiểu cho lối sống hiện đại của giới trẻ bọn con bây giờ, đổi làm sao được khi tụi con quen với điều đó rồi.

Mẹ muốn thay đổi hoàn toàn nếp sống ấy, không cho con ngủ tới sáng, không cho bừa bãi, ăn ngoài, không được đâu mẹ ơi. Con mong mẹ tôn trọng cuộc sống riêng tư của vợ chồng con và mẹ cứ vui vẻ, bớt lo âu về những thứ đó đi, đừng kham vào mình rồi than thở nhé mẹ, con chỉ mong mẹ có thể nhẹ nhàng hưởng thụ tuổi già với tụi con.

Tụi con là con của mẹ, luôn có nghĩa vụ và phận sự,cũng như là chăm sóc cho mẹ về sau, chúng con muốn mẹ hiểu và sống với tụi con một cuộc sống thoải mái, không nghĩ ngợi nhiều.

Cùng thảo luận