Lấy chồng, con còn là công chúa của mẹ không?

Là con gái, sống bên cạnh bố mẹ chắc hẳn là những năm tháng tuyệt vời nhất, những chuyện vụn vặt làm sai thì cũng chỉ bị la vài câu rồi thôi, nói là la vậy chứ thật ra trong lòng người cha người mẹ ai mà chẳng thương đứa con máu mủ của mình. Khi lên xe về nhà chồng, mọi thứ dường như thay đổi, những lỗi sai dù chỉ nhỏ không đáng cũng bị chê trách, xỉa xói hay đánh giá đủ điều, đáng sợ nhất là họ quy cho lỗi của bố mẹ đẻ dạy dỗ con không tốt. Mẹ biết không? Chỉ một thái độ không hài lòng thôi, con cũng đủ cảm thấy bản thân mình thật tệ.

Không giàu có cũng chẳng nghèo khổ, nhưng cuộc sống với ba mẹ thật sự cho con cảm thấy mình như một cô công chúa bé nhỏ được nuông chiều, che chở trong vòng tay bố mẹ. Ở nhà chồng, con chỉ biết vất vả cam chịu, lo toan mọi điều từ những bữa cơm, chiều theo ý thích của mỗi người, đôi khi con cảm thấy tủi thân lắm mẹ à! Làm tốt thì được coi như là nhiệm vụ cho qaua, mắc lỗi thì lại đứng ngồi không yên khi nghe những lời trách móc, không biết chăm lo cho gia đình nhà chồng. Phận gái đi lấy chồng chẳng bao giờ sung sướng như con tưởng…

Lấy chồng, con còn là công chúa của mẹ không?Cảm xúc từ ngày lên xe bông về nhà bên kia chẳng lúc nào con được thoải mái ùa ra cả, luôn phải biết kìm nén, con lại nhớ hồi còn sống chung với mẹ, hễ điều gì mà tức giận hay oan ức lại khóc bù lu bù loa đến khi nào mẹ dỗ mới thôi. Thế mà giờ đây, nơi nhà chồng con lại phải tự lấy tay lau nước mắt, an ủi bản thân, không dám gọi điện về sợ bố mẹ lo lắng vì con giờ đã là con dâu nhà người ta. Có thương có xót cũng chỉ để trong lòng, biết nói gì hơn ngoài lời động viên, gửi con chút quà rồi thôi hả mẹ…

Cô con dâu nào may mắn về nhà chồng được sung sướng thì đỡ phần nào cho bố mẹ, nhưng không may thì rơi vào nơi gia đình nhà chồng khắc khe thì cũng chỉ biết cam chịu hay đôi lúc chạy về vòng tay bố mẹ ở nhà mà òa lên nức nở.

Lấy chồng, con còn là công chúa của mẹ không?Có mẹ ở bên, những việc tiếp khách hay lo cỗ thì mẹ cũng lo hết, con chỉ chạy loanh quanh phụ giúp những việc lặt vặt hay cái gì con không biết mẹ cũng giúp con, chỉ con cách làm cái này cái kia chứ không hề trách móc. Việc gì mẹ cũng gánh vác, lo toan cho con gái. Nhưng về nhà chồng, việc đãi khách, cưới xin, lễ lộc thì con cũng phải cân nhắc, mua đồ này đồ kia nhưng không quá mắc, sắm sửa quần áo này nọ rồi cả việc hành xử sao cho phép tắc với họ hàng bên chồng để không mất lòng. Thế mà con chẳng dám than thở với mẹ, mẹ ơi, đôi lúc con chỉ muốn trở về và làm cô công chúa của mẹ như ngày xưa, nhưng rồi lại thôi…

Phận làm con gái đã chịu nhiều thua thiệt, mười mấy hai mươi năm trời sống bên cạnh mẹ như một công chúa rồi cũng đến ngày tháo bỏ chiếc váy ấy mà về bên chồng, bước chân đến nơi xa lạ và cuộc đời tiếp tục rẽ sang ngã khác – nơi con không tìm thấy được sự ấm áp, thân thuộc như ngôi nhà ngày xưa, những người yêu thương con hết lòng như bố mẹ. Vì vậy, hãy biết trân trọng bố mẹ của mình, phải đủ bản lĩnh để mai này còn đối mặt với vô vàn sóng gió. Con gái mà, đừng nên yếu đuối nữa mà phải biết cố gắng nỗ lực từng ngày để bố mẹ vui lòng nhé!

Cùng thảo luận

Share this Post :