Yêu đơn phương, nên hay không nên?

Tình yêu đơn phương là thứ tình cảm vô cùng đặc biệt, bởi nó chỉ đến từ một phía, là những yêu thương chỉ dám giấu trong lòng mà không thể tỏ bày cùng ai. Những ai đã và đang trai qua tình cảnh đó mới hiểu được những cảm giác khó tả không thể nào nói nên lời mà khiến ta hằng đêm thổn thức, không ngủ được vì người ấy

Em có yêu một cô gái từ khi cô ấy học lớp 6, cô ấy học rất giỏi, xinh gái, chắc tương lai sẽ rất tốt. Cô ấy rất nóng tính nhưng nói chuyện rất vui, cô ấy chỉ kém em một tuổi, cô ấy sinh năm 1999. Đây cũng là mối tình đầu của em và nó kéo dài đến tận bây giờ, đó là một tình yêu đơn phương dài lâu.Chúng em biết nhau từ hồi còn bé (do hai nhà chỉ cách nhau 50m ), lúc bé bọn em rất chơi thân với nhau cho đến khi em yêu cô ấy, tức là cô ấy học lớp 6 còn em học lớp 7 thì em không còn chơi thân với cô ấy nữa.

Tình yêu đơn phương ấy cứ kéo dài cho đến khi cô ấy học lớp 9 thì cô ấy biết là em yêu cô ấy và cô ấy không chấp nhận tình cảm của em và em vẫn cứ yêu đơn phương cô ấy như vậy. Đúng vào cái năm đó thì hai gia đình bọn em có thành kiến (xích mích nhỏ ) với nhau thì đã tạo ra khoảng cách riêng giữa cô ấy và em, dù như thứ thì em vẫn rất yêu cô ấy và chẳng hề yêu một cô gái nào khác cả.

Rồi sau đó thì ai nhà cũng đã hòa giải và qua lại với nhau nhưng không còn thân thiết như trước nữa. Dù như thế thì cô ấy vẫn không chấp nhận lời yêu em và từ đó em rất sợ tiếp xúc với cô ấy nhưng vẫn rất thật lòng yêu cô ấy mà không hề gian giối, bạn bè của cô ấy cũng đều biết là em yêu cô ấy từ cái hồi lớp 9 ấy. Chính từ lúc hai nhà có thành kiến thì em không bao giờ tiếp xúc hay nói chuyện với cô ấy nữa cho đến tận năm này.

Bạn bè hay trêu đùa em với cô ấy nhưng em cũng mặc kệ và giả vờ không quan tâm đến, đi học gặp nhau cùng đường nhưng cũng ngoảnh mặt làm ngơ như người dưng mặc dù em rất yêu cô ấy.Năm 2016 cô ấy có chuyển nhà đi xa và cách nhà em và chục cây số, lúc đó em học xong 12 và đến ngày trung thu em có tặng cho cô ấy một cái vòng tay, đó là món quà đầu tiên sau 6 năm yêu đơn phương, nhưng em lại không dám tặng mà nhờ người khác tặng dùm và cô ấy nhận và cũng đeo, lúc đó em đi xa và cũng rất vui vì cô ấy nhận và đeo,nhưng chỉ thời gian sau thì nghe đứa bạn cô ấy bảo không còn đeo nữa (theo điều tra là bị hỏng ).

Mãi cho đến ngày noel năm 2016 thì em quyết định đến gặp cô ấy và tặng cho cô ấy quà qua bao nhiêu năm không tiếp xúc nói chuyện với nhau, lúc ấy buổi chiều cô ấy đi học ôn về thì em hẹn một đứa bạn thân đi cùng em đến chặn đường chỗ cô ấy đi học về ( vì nhà cô ấy chuyển lên nhà mới rồi ), cô ấy có đi học về với đứa bạn thân của mình ( cô gái mà em nhờ rất nhiều trong mối tình này, liên lạc qua nhau vì người em yêu không dùng điện thoại, facebook,…vì mẹ cô ấy không cho dùng sợ ảnh hưởng đến việc học tập,vì là học sinh cuối cấp),em rất sợ cô ấy sẽ không nhận quà vì sợ rầy hay nguyên nhân gì khác và quả thực là vậy, cô ấy đã từ chối ngay mà không thèm đoái hoài gì.

Lúc đó rất phức tạp để diễn tả tâm trạng cho một kẻ rất sợ người yêu như em,bị suy sụp hoàn toàn,sau đó đứa bạn thân của em khuyên đi tặng lại lần nữa nhưng bất thành,em đã tống gói quà vào giỏ xe đạp của cô ấy ( lúc đó bạn em chở em đi,cô ấy đi xe đạp với con bạn thân đạp phía trước,em dùng một tay nắm tay cô ấy còn một tay cô ấy điều khiển xe đạp vì em sợ cô ấy sẽ vứt hộp quà đi mất,sau đó em bảo đứa bạn tăng ga vượt đi mất và không ngoảnh lại nhìn ).Thế là xong xuôi ngày hôm đó

Tối hôm đó em có gọi cho cô bạn thân của cô ấy xem sự tình thì cô ấy bảo là :sẽ tìm cách gửi lại quà cho em,bảo em tìm một người khác yêu đi,đừng yêu cô ấy nữa,cô ấy không yêu đâu (cô ấy cứ bảo là học xong 12 đã, rồi còn nói nếu yêu sẽ sợ mẹ cô ấy biết sẽ cấm và mắng vì cô ấy sợ chuyện thành kiến của hai nhà ngày xưa đó dù nó đã được hòa giải). Sau đó em nhờ cô bạn nói lại cho cô ấy (bao lời năn nỉ và xem đó là món quà noel thôi,……) và cô ấy cũng nhận món quà ấy. Sau đó vài ngày nhờ bao lời thuyết phục khó khăn của bạn bè của cô ấy,cô ấy cũng cho em một cơ hội để thể hiện tình cảm của mình, nếu được hạnh phúc thì sẽ đi đến yêu nhau. Nhưng rất là khó vì chẳng có cách gì để liên lạc với cô ấy cả và em thì rất sợ nói chuyện với cô ấy, không dám gặp.

yêu đơn phương

yêu đơn phương

Thời gian cứ thế tiếp diễn cho đến khi cô ấy lại bảo là tìm người khác yêu đi chứ cô ấy không yêu, để học xong đã rồi mới tính chuyện yêu đương, đến ngày tết em có lên nhà cô ấy chơi (can đảm lắm mới lên đó ạ ), em cũng lên rồi chúc ngày tết thế thôi, chẳng có gì hơn mà nhìn cô ấy không ưa gì mình cho lắm (em chẳng dám nhìn trực diện cô ấy,chỉ dám nhìn lé) (hai năm nay hai gia đình có đến chúc tết cho nhau nhưng năm kia thì không do có thành kiến ấy).

Đến bây giờ thì em cũng chỉ hỏi han cô ấy qua bạn bè của cô ấy thôi (vì em đi học ở xa). Nói chung em rất là yêu cô ấy, yêu rất là nhiều, cảm thấy không thể sống thiếu cô ấy, chẳng có cô gái nào khác thay thế được. Đôi khi em nghĩ nếu cô ấy sau này có lấy chồng em chắc sẽ cũng như một kẻ si tình vẫn ngây ngô một nàng thơ dù cô ấy đã thành gia lập thất vậy.Ai cũng bảo em rất là chung tình, quá chung tình và em cũng cảm nhận được điều đó. Bây giờ em cũng chả biết làm sao nữa, cứ nhớ nhung, mơ tưởng vậy. Đôi khi mất ngủ vì cô ấy.

Người ta khuyên là từ bỏ và yêu cô gái khác vì thiếu gì con gái cho mày yêu nhưng cũng đành chịu. Em nhận thấy em khác hẳn với bao nhiêu người con trai khác trong tình yêu. Khái niệm ngoại tình, lăng nhăng không bao giờ có trong con người em. Dù ra sao thế nào, cô ấy có từ chối, không yêu đi nữa em vẫn cứ yêu và chỉ muốn được yêu dù là yêu đơn phương, mong rằng cô ấy sẽ hiểu và chấp nhận tình cảm của mình.

 

Cùng thảo luận

Share this Post :